Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Giải thưởng mẫu Nobel văn chương 2013: Alice Munro và tác phẩm Trốn chạy.

Nơi đây, qua các cuộc trốn chạy của những nhân vật khác nhau, Munro đã mô tả nhân kiệt quan sát tinh tế

Giải thưởng Nobel Văn học 2013: Alice Munro và tác phẩm Trốn chạy

40 năm sau Nancy đến thăm bạn mình ở bệnh viện, lúc này cô bạn khăng khăng rằng chồng cô ta tức Ollie đã chết, mặc dù trên thực tại thì không phải vậy.

Cũng như đa số nhiều tác phẩm khắc, truyện ngắn của Alice Munro luôn kể với giọng văn đẹp, tuy đơn giản nhưng sống động, khiến người đọc tưởng chừng đang được nghe một người phụ nữ thật sự kể chuyện, với những ngừng nghỉ nhấn nhá, những khúc quanh xúc cảm, có khi quay ngược lại câu chuyện để giảng giải.

Anh xô xát với đám chủ nợ, gây gổ ở một hiệu thuốc hay quán cà phê, và cục cằn với cả con ngựa Lizzie mà anh được thuê nuôi. Có lẽ chính vì điều đó, mà báo USD Today đã nhận xét: "Có thể coi Trốn chạy như một tác phẩm tổng hợp của một trong những nhà văn khai khẩn đào sâu tâm hồn con người sắc sảo nhất", còn Vanity Fair thì khẳng định: "Alice Munro lại một lần nữa chứng minh vì sao các cây viết truyện ngắn lại phải cúi đầu trước bà".

Tình cờ, Sắp rồi, và Nín lặng là chùm truyện ngắn có móc xích khá liên hệ đến nhau, nói về cùng một nhân vật và theo diễn biến tuyến tính, tạo nên hiệu ứng chồng lớp, làm tăng ảnh hưởng và chiều sâu cho cả ba truyện, song lại không quá tản mác và lan man như cách mô tả từng chương của tiểu thuyết.

Đặc biệt, Trốn chạy cũng là truyện ngắn đầu tiên, được lấy tên làm nhan đề cho cả tập, kể về hai cuộc trốn chạy: nhân vật nữ chạy trốn khỏi người chồng tục tĩu, và con thú cưng chạy trốn khỏi cô. Nhà văn Alice Munro. Do đó, câu chuyện tạo cho người đọc nỗi ám ảnh mang sắc màu thần bí. Có thể nói, mỗi câu chuyện trong Trốn chạy chứa đủ chuyện đời để lấp đầy một tiểu thuyết tiêu biểu.

Một người mẹ bỏ con để chạy theo những cơn mơ dài phù phiếm. Nơi đây, hầu như mỗi nhân vật nữ đều phụ thuộc vào đàn ông, quá khứ, nơi chốn, và nỗi đơn chiếc; nhưng ở tầng sâu đó là cảm giác của kẻ xa lạ, khi mà trong Trốn chạy, đàn ông gây nên nỗi bức bí, kí vãng luôn là hiện tại, nơi chốn là điểm cách ly xúc cảm, và nỗi cô đơn là phản hồi đầy bất an của khao khát thương tình.

Đối với họ, đó còn là sự trốn chạy khỏi thèm khát thay đổi và mong muốn làm chủ cuộc đời mình, một ý muốn dường như hợp lý và mang tính thời đại nhưng lại bị ràng buộc bởi những mối dây gia đình, con cái và cộng đồng, đã được Alice Munro diễn đạt một cách tự nhiên và bình dị trong bối cảnh chính là vùng quê miền Đông Nam Ontario của bà.

Những tác phẩm của bà Munro giống như những hồi ức về tuổi thơ ở vùng nông thôn. Mỗi truyện ngắn trong tập truyện khắc họa một nhân vật điển hình. Nhìn chung, đề tài của vớ các truyện ngắn trong tập truyện Trốn chạy đều để lại những khoảng trống dày vò, bất kể nhân vật là kẻ trốn chạy năng người gánh chịu nỗi đớn đau sau một cuộc trốn chạy.

Sau đó hai vợ chồng về ở tại Victoria, tỉnh British Columbia, và mở một tiệm sách. Trong khi đó, trái với Trốn chạy, Thần lực là truyện ngắn dài hơi ở cuối tập truyện lại thiếu tính kết dính bởi sự pha trộn nhiều các phương pháp diễn đạt như thơ từ, nhật ký, thuật trực tiếp và đổi thay điểm nhìn.

Đó là một cô gái trẻ thuộc từng lớp cần lao nơi miền quê Ontario (Canada) có cá tính độc lập nhưng lại quá phụ thuộc trong tình ái (hoặc tưởng là tình ái), hay một nữ giới già, trải đời và trí tuệ phải đối diện với những rắc rối của riêng mình.

Những phận đời của người dân nông thôn được bà khắc họa rõ nét, làm bật lên những tính cách khác biệt và đầy suýt. Sau khi học xong trung học, bà học ngành báo chí và tiếng Anh ở Đại học Tây Ontario, nhưng bỏ ngang khi bà lấy chồng năm 1951. Ollie, anh họ của chàng thầy thuốc, đến thăm và Nancy đưa anh ta đến gặp bạn cũ của cô thời trung học, một cô gái có năng lực ngoại cảm.

Trốn chạy là tựa đề tập truyện dịch từ tiếng Anh có tên Runaway, gồm 8 truyện ngắn với nhan đề ngắn gọn: "Trốn chạy", "ngẫu nhiên", "Sắp rồi", "Nín lặng", "ham", "Báng bổ", "Mắc lỡm", "Thần lực".

Bà Munro là người nữ giới thứ 13 được trao giải thưởng Nobel văn chương kể từ lần trước nhất được trao vào năm 1901 và cũng là người Canada trước nhất giành giải thưởng vinh diệu này. Trần Trung Sáng    Nhà văn Alice Munro sinh ngày 10-7-1931 tại Wingham, tỉnh Ontario, Canada.

Một thiếu phụ trốn chạy khỏi cuộc sống gia đình không hạnh phúc. Chuyện xảy ra tại một trang trại nơi hai vợ chồng Carla và Clark sống nhờ nghề nuôi ngựa thuê. Các câu chuyện được kể với giọng văn thấu suốt và đi vào lòng người, một giọng kể đơn giản mà độc đáo, không nhiều nút thắt mở tình tiết, chỉ có những thắt mở của cảm xúc. Việc cô bạn cũ và Ollie kết thân làm rạn vỡ mối quan hệ giữa Nancy và Ollie bởi cô cho rằng anh chỉ lợi dụng năng lực của cô gái.

Lễ trao giải sẽ diễn ra tại Stockholm vào ngày 10-12, kỷ niệm về cái chết của người sáng lập giải thưởng Alfred Nobel vào năm 1896.

Chuyện được lồng vào một tình tiết phụ khi Clark biết rằng ông láng giềng Jamieson mới mất từng nhận được món tiền lớn cho một giải thưởng thơ, và anh âm mưu "bắt lão ta phải trả giá" và buộc Carla phải sang chuyện trò với bà Jamieson, nhưng chi tiết này lại tả khá rõ ràng ý tưởng nội dung.

Nội dung truyện này kể về Nancy, một nữ giới trẻ đính ước với một anh thầy thuốc. Qua những tình tiết đơn giản của cuộc sống hằng ngày, tác giả dần đẩy dồn người đọc đến cảm giác bức bí, ngột ngạt không chỉ do thời tiết được nâng lên, mà khi nhận ra Carla phải sống chung với người chồng thực chất lỗ mãng, cục cằn.

Alice Munro bắt đầu viết truyện ngắn từ lúc còn nhỏ, nhưng xuất bản lần đầu vào năm 1968 tập truyện nhảy với bóng hạnh phúc, gây để ý ở Canada. Một cô gái trốn chạy để đến với người đàn ông mình yêu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét