Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Bệnh khá là hot nghề nghiệp.

Dù đôi khi

Bệnh nghề nghiệp

Chồng phải giải thích rõ ràng để tránh phiền phức… Dẫu biết vợ khen chồng con là để động viên tinh thần. Vì hỏi mẹ. Liền hỏi ba có đẹp không? Mặc thử quần áo mới. Nói vờ vịt này. Tiếc chiếc áo đắt tiền. Vợ làm nghề marketing. Chồng rảnh nên thay nước hồ cá. Số là thằng bạn dọn nhà. Ảnh rất có uy tín. Quan hệ với cấp trên rất tốt. Vẫn mặc đi vòng vo trong xóm.

Mỗi lần tiếp thị sản phẩm. Chẳng biết tốt xấu thế nào. Đem “bệnh nghề nghiệp” về nhà. Trông trẻ ra”. Vẽ xong tranh. Bùi tai đến mức người keo kiệt nhất cũng phải móc tiền ra mua. Chồng mù mờ nhận ra. “Ảnh là càn dạy văn. Đã vậy. Chê chiếc kệ lỗi thời nên bỏ. Chồng em đúng là số một”… Nhớ hồi mới cưới.

Nhiều người tưởng thật. Lâng lâng sung sướng cả ngày. Bữa nọ. Không những làm hư con mà chồng cũng phát chán. Chồng không nỡ bỏ. Chồng con làm gì cũng khen nức nở. Chồng mong vợ sửa đổi. Vợ liền huyên thuyên. Khen đúng nơi đúng chỗ. Tiện tay dẹp gọn mấy tờ báo trên bàn.

Mấy lần sau. Không ngờ màu này rất hợp với anh. Với công việc thì vậy. Lần chồng đem về kệ đựng sách mới buồn cười. Xuân đường có tiếng đó nha. Chồng chỉ muốn độn thổ. Vợ lăng xê thao thao bất tuyệt. Nghe vợ khen kiểu này chồng liền phổng mũi. Bữa thấy chồng mặc chiếc áo này. Chán phèo. Lại nghe vợ khen bất kể tốt xấu. Đẹp thiệt nha. Tới nhờ cậy này nọ. Đôi lúc vợ còn phóng đại.

Bin biết thế nào mẹ không cần nhìn cũng khen. Rất có tương lai…”. Vợ quê nên chống chế “đánh vẹc-ni lại là đẹp ngay ấy mà”. Chồng nổi xung: "Bộ đui sao. Mỗi lần có khách đến chơi.

Sống thật với chính mình. Vợ đang… hành nghề chứ không phải thiệt bụng khen chồng.

Chồng ngớ ra giây lâu rồi phát bực. Cu Bin cũng biết tính mẹ. Bin cũng nhờ ba ngắm giùm. Khổ nỗi.

Vợ liền khen: “Anh mới mua áo mới sao? Cha. Nghe vợ quảng cáo. Loang sang áo của chồng. Hỏi chồng làm nghề gì. Nước chảy hoa rơi. Thấy chiếc kệ. Sản phẩm ấy vợ chưa từng dùng thử. Nhưng khen mọi lúc mọi nơi khiến lời khen trở thành tầm thường.

Cảm giác lâng lâng sung sướng chợt tắt ngúm. Khiến chồng con mất hết dạ tin. Cũ xì không thấy à? Của anh Bình mới cho”. Người khác thì nghĩ vợ “nổ”. Về nhà vợ cũng vận dụng y chang. Dạy thêm lu bù. Thu dọn nhà cửa sạch bong. Nhớ lần chiếc áo hồng của vợ bị ra màu. Vợ liền xuýt xoa: “Anh khéo chọn thiệt nha.

Kệ đẹp quá”. ĐỨC PHƯƠNG. Vợ liền xuýt xoa: “Trời ơi anh giỏi thiệt. Chồng tiếc của nên xin. Không thèm cãi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét