Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Chuyện kỳ còn rất nóng bí về ông Đạo Dừa bỏ 'cõi tạm' lên non 'tầm đạo'.

Sống xa hoa như chơi việc gì xảy ra

Chuyện kỳ bí về ông Đạo Dừa bỏ 'cõi tạm' lên non 'tầm đạo'

Thăm hỏi.

Một số tăng ni tỏ ra coi thường. Chuyến tàu Thuận Hà lần đó ông đi là chuyến trước tiên thông bến. Thuở ấy. Bói xong. Nhưng khi họp mặt. Nhưng ông không kiêu ngạo mà trái lại rất khiêm nhượng. Tỉnh Bến Tre) kể cho chúng tôi nghe những chuyện ly kỳ về con người kỳ bí này.

Tại đây. Tuyến đường thủy từ Mỹ Tho xuôi về các tỉnh miền Tây vốn không bảo đảm an ninh nên ghe thuyền không dám đi lại. Ai mà nghĩ cậu đi tu”. Ông thường kể về chuyện này lắm. Đua tranh cho thỏa cơn tham. Hàng xóm ai cũng nể trọng. Những năm tháng xuất dương du học Chuyến đò ngang đưa chúng tôi đến “thánh địa” “vang bóng một thời” của ông Đạo Dừa. Bấy lâu. Ám sát lẫn nhau.

Hết người này đến người kia viện trợ. Giày xéo. Cậu ngồi gần mấy người theo đạo Hồi Giáo. Ông chia tay thầy tướng số rồi tìm đến chùa An Sơn. Người thân. Vinh Điền Kỳ tới: Con đường khổ hạnh lên non “tầm đạo”. Vứt bỏ hết thảy vật chất phù du. Cậu Hai Nguyễn Thành Nam nên duyên chồng vợ với bà Lộ Thị Nga. Vì sao con người cứ mê mải đắm trong danh lợi.

Bởi ông quan niệm rằng “con người đều có số mạng”. Người dân thường gọi bằng ngữ danh quen thuộc. Song đường muốn cậu trở thành một người hiền tài.

Ông lâm vào cảnh điêu đứng. Tỉnh An Giang) để “tầm đạo”. Trước sự phản ứng kịch liệt của gia đình. Thấy họ đối đãi lợt lạt. Khi vô nhà hàng. Từ hải cảng Marseille. Một là con đường đời. Ông có ý nghĩ kỳ lạ “tầm sư học đạo”. Tàu rời bến và rẽ sóng trùng khơi hướng về quê hương. Không hề tỏ ra lo sợ. Trong mắt bạn bè. Chuyện kỳ lạ trước ngày “tầm đạo” Cuộc sống gia đình phú quý đang trôi trong êm đềm mặc dầu bên ngoài thế cuộc đang chiến loạn.

Tàu cập bến Châu Đốc. Bà Nguyễn Thị Út (83 tuổi). Năm 1928. Thời trai trẻ. Pháp) lúc bấy giờ và lát về nước. Vào đến Bảy Núi. Ông ấy còn cho biết đã ngồi chờ ở bến tàu ba ngày để xem quẻ cho Cậu Hai. Lúc buồn. Hiếu hạnh với gia đình và đêm ngày chia sẻ buồn vui với chồng.

Đường ngày mai của ông Đạo Dừa mở ra với nhiều hướng đi. So sánh giữa khoa học và đạo đức. Tỉnh Kiến Hòa) nay là huyện Châu Thành (tỉnh Bến Tre).

Thuở thiếu thời. Cả thảy người trên tàu từ thuyền trưởng. Vợ chồng Cậu Hai chung sống rất hạnh phúc và hạ sinh một người con gái tên Nguyễn Thị Loan (tự là Khiêm).

“Những ngày Cậu Hai ở lại chùa. Ông nói dối gia đình đi Gò Công thăm họ hàng bên vợ và ở lại đó ít lâu.

Trước phụng sự quê hương sau kiến tạo cuộc sống riêng để hụi nở mặt. Ông vốn sáng ý và là người giàu ý chí. Mẹ là bà Lê Thị Sen. Bố đức” giúp người nghèo khổ. Theo cậu thì ông thầy đó chỉ nhận lời bói cho người có duyên với ông. Cậu hoạch định đạo và đời thành hai hướng rõ rệt. Hai là đi vào con đường đạo. Như bao người lớn lên trong gia đình giàu có.

Ông lại gặp thầy bói số đêm qua. Lắm lúc không có lấy một xu dính túi. Song đường ông vốn nhân hậu. Giáo đồ duy nhất của “bổn đạo” hiện giờ còn sinh sống ở Cồn Phụng (huyện Châu Thành. Ông xuất dương sang Pháp du học. Ông được cha mẹ thương yêu và cho ăn học đến nơi. Cậu sinh ra nản muốn bỏ về. Lời qua tiếng lại xã giao khiến họ cảm mến nên trả tiền giúp.

Ông gặp một ông thầy tướng số và xin gieo quẻ. Sau bao ngày giằng co suy xét. Bạn bè đến đón. Một khi đã quyết thì khó lòng lay chuyển. Ông Đạo Dừa tên thật là Nguyễn Thành Nam. Vị cao nhân ấy không như lời đồn thổi. Sau là để giúp đời”. Sống trong thị phi. “Lý luận vững chắc của Cậu Hai khiến từ đó trong gia đình không ai còn thắc mắc chuyện cậu xuất gia.

Cậu Hai giả đò một người “nức” tiếng ăn chơi. Cậu đi dạo. Bênh vực thứ dân nên người trong thôn. Coi tiền tài danh vọng trên đời như mây khói lướt qua rồi chóng tan. Ông nghĩ đây là cơ duyên đã định ông về với đạo. Khắp người bụi bặm vì đi đường xa. Tàu chạy gần một tháng mới đến Bến Nhà Rồng.

Cậu Hai Nguyễn Thành Nam là con trưởng trong gia đình. Ông mừng như “cá gặp nước”. Đến chốn. Nhiều biến động. Bà Út chia sẻ. Tay bắt mặt mừng. Ông cũng quyết định chọn cho mình con đường đạo

Chuyện kỳ bí về ông Đạo Dừa bỏ 'cõi tạm' lên non 'tầm đạo'

Mời cậu về nhà chơi. Gia đình không gửi tiền sang được. Ông ấy có lời khen cậu vì biết tìm chốn non xanh học đạo.

Cậu Hai thất vọng trở về lòng buồn rười rượi”. Ông nghĩ: “Nên dứt bỏ càng sớm càng tốt. Nhưng bản chất. Người ta đến làm quen. Ông đến Mỹ Tho. Một số người xung quanh cười ồ lên vì cho rằng ông thầy bói nói sai. Ông tìm đến vùng Bảy Núi (huyện Châu Đốc. Bà Út san sớt. Những lúc hết tiền. Những đêm ngày lênh trên chuyến tàu lót có lúc tàu gặp sóng to gió lớn.

“Lúc đó Cậu Hai nghe người ta đồn ở Nha Trang có một vị “cao nhân đắc đạo” nên tìm đến thọ giáo. Dám nghĩ. Cậu theo đạo trước là tìm chỗ dựa tinh thần quên đi thời cuộc nhiễu nhương. Còn nếu trái lại thì nó sẽ trở thành một phương tiện giết người mau lẹ. Mọi người không còn gọi ông bằng Cậu Hai nữa mà gọi bằng “Bác Vật Nam” từ Pháp về.

Thủy thủ cho đến hành khách đều ra sức ứng phó và chuẩn bị phong độ hứng chịu những trận cuồng phong thi nhau ập xuống. Năm 1935. Tính nết ông hốt nhiên thay đổi. Chuyến về cũng như chuyến đi đều bằng tàu thủy.

Mượn cửa thiền trốn nợ trần ai”. Ông quyết định tìm một lối đi để đánh tháo cho xác thân trần tục. Ấp rất quý mến. Bà Út kể lại. Ông thư thả giảng nghĩa: “Con người mấy ai tồn tại đến trăm năm. Bà Út cho biết. Gia đình ông có dịp vui như trẩy hội. Bà làm tròn nghĩa vụ dâu con.

Lấy “giả” làm “chân” rồi chung cục cũng đến hồi lụn bại. Cha là Nguyễn Thành Trúc (có tài liệu ghi là Phúc) làm Chánh tổng dưới thời Pháp (từ năm 1940 đến 1944). Rồi cậu kết duyên với họ.

Nối lo công danh sự nghiệp để tạo tăm tiếng khiến cõi tục nể phục. Nhung lụa và nổi tiếng hào hoa phong nhã. Một thời gian sau ông lập gia đình”. “Sau sáu năm theo học ở Sài Gòn. “Bâng khuâng đứng giữa hai dòng nước” nhưng rút cuộc. Dám nói. Họ thấy cậu ăn mặc lôi thôi. Ông tốt nghiệp ngành hóa học tại trường Cao đẳng Roeun (thuộc tỉnh Seine– Maritime. Từ miệt Bến Tre xa xăm.

Ông lặn lội ra tận Nha Trang tìm đường hướng đạo. Không tiền nhưng ông vẫn tiếp chuyện đi chơi. Cũng trên chuyến xe ấy. Phong nhã. Bà Út kể. Cậu thường nói chắc lúc đó. Cậu nán lại nhân đó dò hỏi các vị tăng ni trong chùa để xem họ có phải là bậc chân tu chân chính hay chỉ là những kẻ “ẩn dương nương phật”.

Ông sinh trưởng trong gia đình phong túc. Ông Đạo Dừa thời trai trẻ nức danh hào hoa. Nghe vậy. Bộ dạng Cậu Hai ngày đó trông bảnh bao. Quận Trúc Giang. Bà Út san sớt thêm: “Từ lúc về nước. Nhưng lòng hiếu khách của trụ trì chùa đã giữ chân cậu ở lại. Ông là con của một bá hộ chân chính và thường gọi bằng thầy “Maitre – Nam”. Dám làm). Nhưng ông vẫn bình tĩnh. Một số bạn bè cùng trang lứa tôn ông là “dân cậu” (ý chỉ người dám ăn.

Trọng nghĩa. Ông chung sống với gia đình vui cảnh điền viên chứ không ra làm cho Pháp.

“Cậu Hai thường kể cho chúng tôi nghe. Sau một đêm. Ông sống trong cảnh sang giàu. Cậu là người kiên trì. Chân dung người vợ hiền của ông Đạo Dừa Từ Pháp về quê hương được hai năm. Bỗng một ngày kia. Về nhà. Cùng lúc tàu Thuận Hà chuẩn bị nhổ neo đi về An Giang. Từ nghĩ suy ấy. Rằm tháng Giêng năm Nhâm Ngọ (1942). Những năm tháng bôn ba nơi phồn hoa đất khách đã mang đến trong thế cuộc Cậu Hai Nguyễn Thành Nam nhiều điều thích có cả sướng vui lẫn thống khổ.

Gia đình biết chuyện khôn xiết lo lắng trước diễn tả kỳ lạ của ông. Cậu Hai (SN 1910) tại làng Phước Thạnh (tổng An Hòa. Cồn Phụng từng là “thánh địa” lưu dấu ông Đạo Dừa. Ông vào chùa lễ phật và được trụ trì ngỏ lời mời ở lại vãn cảnh núi non ít hôm. Nếu dùng đúng chỗ thì ý nghĩa sao.

Bà Út tiếp tục: “Lúc Cậu Hai còn sống. Khoa học tiến bộ cũng từ trí thông minh của con người mà ra. Bà là con của một gia đình gia giáo. Ông thầy bói gieo quẻ nhân duyên Trên tàu. Thường “thi ơn. Rồi tình hình bên nước nhà bất ổn.

Cậu mới vượt qua được những năm tháng khốn khó ở xứ người”. Hai người tháp tùng trong suốt cuộc hành trình.

Nở mày”. Trên đất Pháp. Có mấy ai còn nghĩ đến con đường đạo đức?”. Nghị lực. Khinh tài hay giúp đỡ người khác mà không cần nghĩ đến sự trả ơn.

Cậu Hai được gia đình cho đi du học ở Pháp. Cái nào hơn?”. Giữ lấy câu “xuất giá tòng phu”. Ông bắt xe lôi vào vùng Bảy Núi. Song thân ra sức khuyên giải can ngăn.

Ngồi một mình ở ghế đá công viên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét