Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Mọi người đọc Bẫy phù du.

Những người lặng lẽ cho máu tự nguyện chẳng hạn. Khiến những người sống quanh ta có một thái độ lạc quan về đời sống. Nhiều người có học tránh được cái bả Lợi. Họ là bậc vĩ nhân. Nhưng chỉ hạng vĩ nhân mới tránh được cái bả Danh. Dịch giả Nguyễn Hiến Lê khi viết dựa cuốn "Một quan niệm về sống đẹp” của Lâm Ngữ Đường nói rằng. "Người ta kể chuyện rằng vua Càn Long khi du Giang Nam. Lâm Ngữ Đường bình rằng. Còn tác giả Lâm Ngữ Đường vượt lên trên quờ những kỹ thuật đó.

Ngay những bậc ẩn sĩ. Hỏi một vị đại thần: "Hàng trăm chiếc thuyền đó đi đâu vậy?”. Hàm ân. Một lần đứng trên một ngọn núi nhìn ra biển thấy thuyền buồm qua lại rất nhiều. "Theo sự nhận xét của tôi. Nhìn bao quát nghệ thuật sống. Cảnh giác trước mọi "cơ hội” mắc sai lầm và điều chỉnh kịp mình không rơi vào những cái bẫy phù du? "Ở đời có vô thiên lủng cái bả nó phỉnh gạt ta và Phật giáo ở Trung Hoa chia nó làm hai loại chính: danh và lợi”.

Nhận chân được giá trị người tốt không ham quyền ham danh cũng là hướng thiện. Mà hướng thiện là gì nếu không phải cách mỗi người tránh xa cái ác. Cuốn sách không kể những câu chuyện cụ thể việc ai đó làm việc thiện trợ giúp người này.

Mà hóa ra việc giãi bày lời mang ơn người khác giúp đỡ mình cũng cần lắm. Lâm Ngữ Đường viết. Thanh Lê. Những diễn đạt của tấm lòng trọng thị. Những bậc tu hành cũng mong được người ta biết đến mình. Và vị hòa thượng đó mỉm cười”. Một chiếc tên Lợi. Biết trọng người thiện dù có danh hay ẩn danh. Vị đại thần đáp chỉ trông thấy có hai chiếc.

Một vị hòa thượng bảo môn sinh: "Tránh cái lợi dễ hơn tránh cái danh. Chứ không muốn ở ẩn trong một cái am nhỏ mà thảo luận với một môn sinh như chúng mình lúc này đây”. Việc vinh danh người làm việc thiện là cần.

Đạo Phật sắp hai loại trên chưa đủ; có ba loại bả chứ không phải hai: Danh.

Lợi và Quyền”. Một chiếc tên Danh. Người nhận máu không cách nào biết được tên người cho máu mình để cảm ơn. "Tôi đã đọc nhiều cuốn viết về nghệ thuật sống nhưng không cuốn nào có một tầm quan trọng và làm cho tôi suy nghĩ nhiều bằng cuốn này”.

Một chữ tài để điểm tô càn khôn”. Mà bản thân mỗi người biết sống cho đẹp đã là sự hướng thiện bao la - "Một chữ tình để duy trì thế giới. Họ muốn giảng kinh thuyết pháp trước đám đông. Người khác. Bàn nặng về kỹ thuật sống. Lại nhớ tới không ít những người làm việc thiện giúp người một cách ẩn danh.

Đó là bởi những cuốn khác đều chú trọng đến sự thành công. Môn sinh đó đáp: "Bạch thầy.

Quả tình Thầy là bậc duy nhất tuyệt được lòng ham danh ở đời”. … Đọc Lâm Ngữ Đường.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét