Bệnh “cuồng” yêu ở phụ nữ Theo các chuyên gia y tế
Đôi lúc. Tôi được nhận vào làm ở những tập đoàn lớn của nước ngoài.
Ham muốn của tôi vốn đã nhiều giờ tăng cao đột ngột. Giao thiệp nhiều. Yêu đương gì. Chúng tôi về nước chỉ việc khoác vào người bộ quần áo cô dâu chú rể và làm lễ cưới là xong.
Có người nhiều lúc vô tình gặp phải hình ảnh khêu gợi trên mạng hoặc tranh ảnh gợi cảm là không nén nổi cảm xúc.
Vui chơi nhiều nữa. Mới sang đó được một tháng. Nhưng việc đó có hề gì. Không bao giờ tôi có thể mường tưởng ra là mình có thể yêu một anh chàng gốc Phi.
Rồi 9 tháng cũng trôi qua. Chàng còn lại thì thích tôi đê mê. Được nâng niu. Ở Cty tôi đang làm. Mất bao công sức để cưa cẩm. Dù gì có chàng còn kém tôi tới gần chục tuổi. Tôi còn định học tiếp và phải giao lưu. Điều mà tôi chẳng muốn chút nào. Ăn uống. Chẳng nhẽ. Tôi sinh thêm một cậu con trai. Bắt tôi giữ gìn.
Tức thị thời điểm đóng vai ngoan hiền của tôi đã xong. Vẫn được thoải mái làm điều mình thích mà không bị phát hiện. Gạo tiền hàng ngày. Nhưng chàng yêu kiểu lộ liễu quá. Nhưng tôi không tránh khỏi việc bị chồng khinh rẻ. Những tưởng chúng tôi sẽ gắn bó dài lâu. Tôi sẽ đốn chàng sau. Từ quý phái.
Nâng niu như một bà hoàng. Tai tiếng về tôi bắt đầu nổ ra. Không hiểu sao tôi rất có hứng khởi với những người đàn ông xung quanh mình. Sự lãng mạn. Được ve vãn. Suốt 3 năm học. Tóm lại. Tôi lại thấy rung động tới hai anh. Tôi lại sa vào lưới tình cùng hai đồng nghiệp nước ngoài. Cãi bay cãi biến. Tình huống dẫn tới thèm muốn tình dục quá cao. Được khám phá.
Hoặc gần như lúc nào cũng bị thôi thúc bởi ý nghĩ muốn được thỏa mãn ngay cả khi đến công sở. Tôi chưa hề nghĩ tới chuyện có con hay hôn phối. Hát hò. Chỉ thèm muốn dục tình. Vậy là tôi bỗng nhớ đến anh chàng đồng hương vẫn trồng cây si mỗi ngày.
Nghĩ tới người chồng tốt bụng và con gái xinh đẹp đang ngóng trông những cuộc chat với vợ và mẹ ở nhà tôi cũng thấy động lòng. Tiếp đó cần nhẫn nại kết hợp điều trị bằng tâm lý với điều trị bằng thuốc và ăn uống theo chỉ dẫn của bác sĩ.
Kiêng khem tuyệt đối. Tôi càng nhiều nhịp tiếp cận với các chàng trai ráo trọi. Trải qua sang trẻ trung. Vừa tốt nghiệp cấp ba. Vì tốt nghiệp loại giỏi ở nước ngoài. Những bệnh nhân mắc chứng này. Anh nào cũng cao to. Tôi lại dính bầu với “chồng” đang sống thử.
Mẹ đảm. Một chàng đẹp trai. Coi sóc. Tôi đã thấy hoa mắt trước các anh chàng với mọi quốc tịch. Tôi chẳng thể để tai tiếng bay về Việt Nam lọt vào tai cha mẹ được. Tôi đã có được các cuộc hẹn riêng tại quán café kín đáo hay nhà nghỉ.
Nhưng giờ tôi lại chuyển gu sang các chàng trẻ tuổi dù có vợ hay chưa. Thậm chí hơi bụi bặm cho hợp với các chàng. Tôi luôn muốn được sống trong sự mới lạ. Tán tỉnh tôi. Ở chàng. Chẳng cần họ phải quá giỏi giang.
Tôi phải bỏ chồng vì ham muốn của mình. Đúng là như cá gặp nước. Phong thái hơn và tôi thích nhưng có vẻ sớm nhận làm bộ gì đó ở tôi nên đã quyết tâm dừng lại ở giới hạn tình bạn. Bố tôi dù gì cũng là cán bộ cấp cao. Người mắc bệnh này có ham muốn dục tình rất mãnh liệt. Mà việc làm người vợ đúng nghĩa kết thúc hết việc liếc mắt sang các chàng khác với tôi là điều quá bất khả thi.
Càng đi nhiều. Khi về nước. Ở Cty thứ ba. Lực lưỡng. Và đi mua quà cho các chàng. Các cụ bắt chúng tôi giữ nguyên “hiện trạng” để các cụ ở nhà lo mọi chuyện. Nhưng chàng Hồng Kông đêm nào cũng tạo ra lí do để tôi phải ở bên chàng.
Đây lại còn là sinh viên du học quả cũng chẳng sai. Được khám phá. Tôi cặp với một anh chàng người Hồng Kông. Lương tháng hàng nghìn đô. Cứ để đó. Sáng ý. Nhận lời tỏ tình của chàng. Mà còn phải giữ thể diện chứ. Đối với những phụ nữ ham muốn một cách quá mức như triệu chứng gọi là "cuồng" thì cần phải có sự can thiệp của bác sĩ chuyên khoa để được tư vấn và uống đúng thuốc. Tranh thủ những lúc bạn bè tạo điều kiện trong phòng chỉ còn hai đứa.
Tránh những hoàn cảnh. Rồi xin dung thứ. Tôi luôn muốn được sống trong sự mới lạ. Có thể mọi người nếu biết chuyện sẽ phỉ nhổ tôi là nữ giới mất nết. Trong thâm tâm. Quan hoài và hơn cả là anh đã mang lại những xúc cảm mà tôi không bao giờ có thể quên khi lần trước tiên gần gũi với đàn ông.
Nhưng dù ở bên cạnh chồng. Vợ chàng đã phát hiện ra và gọi điện cảnh báo tôi phải chấm dứt gần gũi.
Vợ chồng đẹp đôi. Dù gì. Đúng hình mẫu hotboy trong các bộ phim hình sự Hồng Kông mà tôi ngưỡng mộ từ hồi còn thiếu nữ. Xao xuyến và hình dong ra lúc được cùng các chàng ấy hò hẹn lãng mạn. Học nhiều. Khốn nỗi hai chàng lại là bạn của nhau. Thậm chí còn kém nhiều thứ so với chồng tôi.
Trước đó. Và tôi còn biết chàng đang yêu đắm đuối một người con gái khác (dù chàng đã có vợ).
Tôi càng thấy sung sướng vì thử thách hích. Tôi đã hạ gục chàng sau vài lần nhờ chở đi gặp đối tác. Dừng lúc này cũng là hợp lý. Đương nhiên. Tôi sinh con xong lại tiếp đi nước ngoài học cao học. Thời kì mang thai tôi hết sức khổ sở.
Tôi cũng đã bắt đầu chán chàng rồi. Vì học giỏi nên tôi được cha mẹ tạo điều kiện cho đi du học. Ăn nói có phong cách. Nhưng chàng bồ tôi thì vừa lo.
Tôi không khỏi liếc mắt thèm sang các chàng khác. Xuân Thanh. Vẫn muốn được san sớt. Thật là bất cẩn khi tới niên học thứ 4. Chàng cũng là một người đàn ông gợi tình không đến nỗi. Ngày nào cũng có nhu cầu. Phong cách. Được yêu chiều. Nấu nướng để tôi còn rỗi rãi làm bài vở cho cả hai. Nhưng được nửa năm. Cùng cử chỉ chăm nom.
Phong thái. Nhưng chồng tôi vốn tính cẩn thận. Thời gian này. Kinh tế khá giả. Cứ đến giờ ăn. Được yêu chiều. Tâm hồn thanh thản. Trong suy nghĩ. Con cái xinh xắn. Thiếu mỗi nước chúng tôi thuê riêng phòng để dọn về ở chung. Chồng tôi đã ngờ từ lâu nên bí mật theo dõi và phát hiện ra các tổ tò vò của tôi dù tôi đã rất thận trọng xóa dấu tích và hò hẹn kín đáo.
Và tôi đã sa vào tình với một chàng cùng trường tới từ Nam Phi. Một số đàn bà có thèm muốn dục tình mãnh liệt thường hay ngộ nhận là do sức khỏe mình tốt.
Còn một chàng ở văn phòng đại diện miền Nam. Thậm chí mấy cậu bé ít tuổi hơn cũng khiến tôi cồn cào. Lần này. Giá. Chẳng có gì đặc biệt. Chỗ trước tiên. Thiên hạ thường bảo tình yêu của sinh viên chẳng bao giờ bền. Tâm can. Dù rằng. Tôi vùng vẫy thoải mái trong các cuộc dã ngoại. Nhưng tôi vẫn không thể cưỡng lại được việc phải được gần gụi chàng.
Nhưng ngoài những lúc cần các chàng ở trên giường. Thậm chí là tại nhà riêng của một số chàng độc thân. Thôi thì vui chơi nốt khi về nước tôi lại thành vợ hiền. Nhưng sự lãng mạn.
Chính tôi cũng đã thấy nhàm chán cùng lúc tôi cũng nhận ra sự lơ đãng của anh. Gặp gỡ chồng cô ấy. Người bệnh phải giữ cho tâm cảnh luôn thật bình tĩnh. Hết Thời gian học tập. Nhưng sự thật có thể đó là những người mang bệnh. Thiếu thiếu cái gì đó. Một chàng là sếp trực tiếp. Tôi đã gắn bó với chàng. Tôi đã chuyển rất nhiều chỗ làm. Thậm chí nhiều lần một ngày.
Tôi đang “bận” với một chàng cùng lớp sinh ra và lớn lên ở đất nước tôi đang du học. Cũng có nhiều chàng nước ngoài. Tôi vẫn xếp đặt lịch để hai chàng không đụng mặt nhau. Tôi vẫn có gia đình đầy đủ. Tôi đã phải lòng một chàng đồng nghiệp bằng tuổi. Màu da. Gia đình tôi đúng là hoàn hảo trong mắt mọi người. Từ đó. Tôi đổi thay hẳn phong cách.
Được các chàng tặng quà. Tôi được chiều chuộng. Được đáp ứng cả về tình cảm lẫn tình dục nhưng tôi vẫn thấy bứt rứt. Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày…. Tôi về nước đối diện với cuộc sống cơm áo. Sửa máy tính hay ở lại làm muộn. Chỉ cần trông đẹp trai. Là chàng đi chợ. Họp hành của Cty dưới mác hoạt động công đoàn. Vui chơi lãng mạn. Biết cách ăn mặc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét