Sau một thời kì nghỉ hè tại nhà hai ông bà này
Bị khuyết tật một chân thì làm được gì. Bà nói làm nghề đồ tể như chồng bà cũng phải đi học để có phẳng phiu. Hoặc giăm bông (jambon). ?”. Học phụ bếp nhà hàng. Năm 1955 trước tiên tôi thi hỏng. Và những tiệm cùng ngành nghề trong các block khác nhau phải cách xa bao lăm mét.
Tỉ dụ. Đi bán hàng thực phẩm. Một kỹ sư điều khiển mười chuyên viên.
Một nhà hàng nhỏ và hai tòa nhà cho thuê. Điều quan yếu là mỗi người phải làm đúng phận sự và nhiệm vụ của mình đối với nghề đã chọn.
Còn tôi. Sở dĩ người ta đặt ra luật lệ như thế là vì muốn khi một cơ sở được phép hành nghề thì doanh thu của họ phải đủ nuôi sống họ và khấu hao được chi phí đầu tư ban sơ. Ở ta. Bạn đọc chịu thương chịu khó nghĩ suy thêm. Phục vụ. Chả hạn cửa hàng thịt chó.
Thế là tôi cũng được một chỗ ở và ăn uống miễn phí trong ba tháng hè tại một làng quê. Rất đơn giản và không có chuyện cha truyền nghề cho con. Thấy cửa hàng này ăn nên làm ra thì một người khác bắt chước mở cửa hàng cạnh bên với cái tên gì đó kèm theo chữ “truyền thống” chả hạn.
Bà trả lời không một tẹo mất lòng rằng ở Thụy Sĩ không có nghề này nghèo hèn. Mà trường dạy nghề ở Thụy Sĩ cũng rất độc đáo. Có một căn phòng riêng. Xa cách tiền lương không quá 20% giữa các cấp.
Bà Dober. Thường thường trong ba tháng hè như thế. Và phải ký một cam kết hằng năm ưng thực tập một số lượng học viên nào đó. Có hai cửa hàng bán thực phẩm. Nếu không chịu thi hành cam kết thì rút giấy phép kinh doanh.
Bán có phường”. Tức thị một gia đình phong lưu kinh doanh ăn uống.
Ba trai bốn gái. Bảo tôi rằng ở Thụy Sĩ. So sánh chuyện người ta với chuyện mình. Ngoại giả. Một hàng bán thực phẩm. Cách cấp phép hành nghề ở Thụy Sĩ cũng rất đặc biệt. Năm 1955. 5 con đường. Một tiệm ăn. Chạy bàn trong các quán ăn chưa nổi. Tên Kussnacht am Rigi. Người ta chia khu phố lớn thành những block nhỏ bị cắt bởi 3. Đúng giờ sáng. Sinh viên VN ở Bordeaux đăng ký đi hái nho (vì vùng này nổi tiếng rượu nho đỏ) để dành tiền đi học vào năm tới cũng như để ăn xài trong ba tháng hè.
Bà Dober cho tôi biết là ở Thụy Sĩ. Sao không thấy ông bà cho con đi học đại học mà để mấy đứa nhỏ chọn những nghề như học làm đồ tể (cậu anh cả). Ông chuyên kiếm những gia đình Thụy Sĩ tốt bụng chịu ưng ý cho sinh viên nước ngoài du học ở châu Âu đến nghỉ hè miễn phí tại gia đình họ. Trưa và chiều là tôi đến ăn cơm chung với cả gia đình. Vài năm sau bạn thấy cả một loạt hàng bán thịt chó sát bên nhau với những lăng xê xô bồ.
Miễn sao có đổ mồ hôi trán. Thụy Sĩ. Rốt cục. Họ rất ít tò mò. Khi muốn mở cơ sở phải có giấy phép hành nghề. DƯƠNG QUANG THIỆN ------------------------------------ * Tin bài liên tưởng:.
Hóa) trước khi học lấy bằng cử nhân khoa học và thi vào Trường kỹ sư điện tử ở Đại học Bordeaux. Do đó họ cho mọi sức cần lao chân tay hay trí tuệ. 4. Và một chuyên viên điều khiển mười thợ lành nghề. Thụy Sĩ. Đều bình đẳng. Ông Dober phải cho thằng con trưởng qua học nghề đồ tể nơi một ông bạn đồ tể. Cũng may. Một tiệm thuốc tây. Tôi quen được một vị linh mục thiên chúa giáo ở Fribourg.
Bà còn cho biết nghề gì cũng phải qua đào tạo. Ở Thụy Sĩ không được như thế. Gần thành phố du lịch Luzern. Sau đó buộc phải nghỉ hè ba tháng trước khi học lại MPC. Ta gọi là “buôn có bạn.
Các cơ sở thương mại. Ông chồng làm nghề mổ heo. Và ông ta ưng một đứa nào đó làm thực tập do ai đó gửi tới. Nghĩa là phải có tuần tra nghề và giấy phép hành nghề. Sau đó họ để tôi tự do làm gì thì làm. Kinh dinh. Nên nhiều gia đình nghèo hài lòng mức lương lậu không khác nhau nhiều quá để đầu tư cho giáo dục con cái.
Khi người nào đó mở cơ sở kinh doanh một nghề nào đó. Vì đa số dân Thụy Sĩ là dân Thiên Chúa giáo nên họ thực hành câu Kinh thánh: “Mi phải đổ mồ hôi trán để kiếm miếng ăn”.
Không có chuyện phân giai cấp sĩ nông công thương như bên ta. Bò và chế biến thực phẩm như làm xúc xích đủ loại. Lý. Trong mỗi block chỉ cho phép hành nghề một loại nào đó. Tôi được tiếp đón rất tử tế. Nói gì chuyện đi hái nho. Chỉ có những người hèn là không chịu đi kiếm việc khi có sức lực. Hai ông bà gia đình này có đến bảy người con. Tôi mới to gan lớn mật hỏi bà vợ thắc mắc của mình: “Hai ông bà sung túc như thế.
Trường dạy phần lý thuyết buổi sáng. Hỗn loạn. Ngay một năm sau ngày chiến thắng Điện Biên Phủ. Tên bà chủ nhà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét